Ung thư giai đoạn IV? Giống như một căn bệnh mạn tính
Khi Nurani Poerbonegoro đến Singapore, bà ta rất ốm yếu và phải ngồi trên xe lăn. Bà bị ung thư vú giai đoạn 4 và đã gián đoạn trị liệu từ nhiều tháng nay.
“Cuối cùng, tôi không thể đứng lên được vì căn bệnh đã lấy đi toàn bộ cuộc sống của tôi. Tôi không thể đi, tôi không thể ăn, tôi luôn đau đớn. Tôi phải đi bằng xe cấp cứu từ sân bay đến bệnh viện”. Đó là vào năm 2001. Lúc đó bà ta đã biết rằng mình có môt khối u. Bác sĩ đề nghị phẩu thuật nhưng bà ta quá sợ hãi để được tiến hành. “Tôi chỉ đọc và đọc về hóa trị, tất cả những phương pháp trị liệu khác đều làm cho tôi lo sợ” – bà ta đã nói như thế.
Nhưng vào năm 2001, bà ta không có chọn lựa nào khác. “Tôi sẽ chết” – bà ta chỉ đơn giản nói được như vậy.
Nurani bị ung thư vú giai đoạn 4, đây là bệnh không thể chữa khỏi hoàn toàn. Tuy nhiên, bệnh có thể được điều trị và kiểm soát tốt.
Đầu tiên, bà ta gặp bác sĩ Ng Eng Hen, một bác sĩ phẩu thuật và bác sĩ này nói rằng không thể tiến hành phẩu thuật vì ung thư đã di căn quá xa. Bác sĩ Ng đã chuyển bệnh nhân đến bác sĩ Ang Peng Tiam.
Bác sĩ Ang bảo rằng “khoảng 70-80% bệnh nhân ung thư vú có thể điều trị và kiểm soát được bệnh. Đối với bệnh nhân Nurani, tôi chọn lựa phương pháp hóa trị vì có hiệu quả đáng kể và ít gây tác dụng phụ Vì đây là một bệnh không thể trị khỏi hoàn toàn, điều quan trọn là giúp cho bệnh nhân có được một chất lượng sống tốt trong quá trình trị liệu.
“Sau cùng, điều này có thể là vô nghĩa nếu nói về khía cạnh “kiểm soát thành công” bệnh, tuy nhiên điều này làm giảm bớt tình trạng bệnh rất nặng của bệnh nhân và tình trạng liệt giường”.
Nurani nhớ lại rằng bà ta được hóa trị ở liều lượng dành cho trẻ em vì lúc đó thể trạng bà ta rất suy kiệt. Chỉ sau 3 ngày điều trị, bà ta rất vui vì được cho phép xuất viện.
Bà ta thuê một căn hộ và bắt đầu tập đi chầm chậm từ phòng này sang phòng khác. Sau đó thể trạng bà được cải thiện dần lên và vì thế liều lượng hóa trị được tăng lên. Sau 3 tháng, bà ta bắt đầu đi lại được, trở về lại Indonesia và đi bộ được đến nhà láng giềng. Sau 4 tháng, bà ta đủ mạnh để có thể tự mình đi đến Singapore để được điều trị.
Bác sĩ Ang cho rằng: “Tôi thường gặp nhiều bệnh nhân ung thư vú đã di căn rộng. Tôi ghét phải thừa nhận điều này. Tôi cảm thấy rất bất nhẫn khi vào thời điểm này, kỷ nguyên này mà vẫn còn nhiều bệnh nhân nữ được phát hiện trong tình trạng bệnh tiến triển nặng. Tôi ưa thích những thách thức trong việc giúp đỡ những bệnh nhân này phục hồi tốt hơn.
“Ca bệnh càng khó, thách thức càng lớn và sự hài lòng càng cao khi đánh bại được căn bệnh. Nurani là một trong những ví dụ như thế. Bà ta gần như không thở được và đau đớn do ung thư di căn đến xương và phổi. Bây giờ bà ấy rất khỏe mạnh. Mỗi khi gặp bà ấy, tôi chia sẽ niềm vui sống của bà”.
Nurani đã khỏe lên nhiều từ khi được trị liệu mặc dù bệnh đã ở giai đoạn cuối. Bà ta có phải là một trong số ít trường hợp như vậy?
Bác sĩ Ang cho rằng: “Ung thư vú không phải là bệnh hoàn toàn giống nhau cho tất cả bệnh nhân. Một số bệnh nhân mắc bệnh với tình trạng bệnh tấn công mạnh nên dù chúng tôi đã cố gắng hết sức bệnh vẫn tiến triển nặng hơn. Ở một số bệnh nhân khác, bệnh nhường như ít tiến triển và nhạy cảm với hóa trị. Rất may là có nhiều bệnh nhân có tình trạng như bà Nurani với căn bệnh ung thư giống như một bệnh mạn tính và cần chế độ trị liệu đều đặn”.
Ngày nay, Nurari trông khỏe mạnh với mái tóc đen dài ngang vai đã mọc đầy trở lại và ánh mắt linh lợi. Bà ta có thể làm bất cứ chuyện gì mà trước đây bà ta có thể làm trước khi bi ung thư, ngoại trừ đi làm trở lại. Trước đây bà ta là tư vấn quản lý, và đã bỏ việc khi phát hiện mình bị ung thư; hiện này bà ta 50 tuổi.
Bây giờ bà ta dành thời gian cho gia đình và tư vấn giúp đỡ cho các bệnh nhân ung thư khác.
“Đối với tôi, điều quan trọng nhất hiện nay là phải có tinh thần sống. Ví dụ, nếu tôi bị đau ở tay, tôi có thể hoặc là chịu thua nó và nói rằng “tôi sẽ chết mất” hoặc là tôi có thể nói rằng “đây là 1 phần của quá trình trị liệu và trị liệu sẽ giúp tôi khỏe hơn”.
“Tôi luôn muốn có mọi người quanh tôi, bạn bè tôi, láng giềng của tôi, họ hỗ trợ tôi và cho tôi niềm vui cuộc sống”.
Bs. Ang Peng Tiam